Đang cập nhật Đang tải ngày...
Xu hướng

ĐỌC “KIẾP CẦM CA” – ĐỌC MỘT KIẾP NGƯỜI

(NS&PL) Đọc xong *Kiếp Cầm Ca* của Đặng Thiều Quang, tôi có cảm giác như vừa khép lại một cuốn sách, nhưng lại chưa thể khép lại những câu chuyện, những thân phận và những ám ảnh mà tác phẩm để lại trong lòng mình.

ĐỌC “KIẾP CẦM CA” – ĐỌC MỘT KIẾP NGƯỜI

           CA SĨ ĐẶNG THIỀU QUANG KÝ TẶNG TRUNG TÂM GIỌNG CA VÀNG VIỆT NAM
Đặng Thiều Quang – một *kiến trúc sư, nhà văn và ca sĩ* – dường như đã mang cả ba thế giới ấy vào trong trang viết. Có sự tinh tế của người làm kiến trúc trong cách dựng nên không gian, có chiều sâu của người cầm bút trong việc soi chiếu tâm hồn con người, và đặc biệt có sự rung động rất riêng của một người làm nghệ thuật biểu diễn – người hiểu thế nào là ánh đèn sân khấu, tiếng vỗ tay, những phút thăng hoa và cả những khoảng lặng phía sau một đời cầm ca.

*Kiếp Cầm Ca* khiến tôi nghĩ nhiều về chữ “kiếp”. Bởi cầm ca đôi khi không chỉ là một nghề, một niềm đam mê hay một lựa chọn, mà là một duyên nghiệp. Người nghệ sĩ bước lên sân khấu bằng ánh sáng, nhưng phía sau ánh sáng ấy có thể là biết bao cô đơn, mất mát, khát vọng, tình yêu và những điều không dễ gọi thành tên.

                                        CUỐN SÁCH "KIẾP CẦM CA" CỦA ĐẶNG THIỀU QUANG

Điều làm tôi xúc động nhất không phải chỉ là những câu chuyện về người nghệ sĩ, mà là cách tác phẩm khiến người đọc nhận ra *con người phía sau người nghệ sĩ*. Khi tiếng hát ngừng lại, khi sân khấu tắt đèn, khi những tràng pháo tay lắng xuống, họ cũng trở về với một đời người rất đỗi bình thường – biết yêu, biết đau, biết chờ đợi, biết tiếc nuối và đôi khi phải học cách chấp nhận những điều không thể thay đổi.

Có lẽ vì thế, đọc *Kiếp Cầm Ca* cũng là một lần nhìn lại chính mình. Để hiểu rằng mỗi con người đều mang trong mình một “kiếp” riêng, và điều quý giá nhất không phải là ta đã đứng ở đâu trên sân khấu cuộc đời, mà là *ta đã sống, đã yêu và đã để lại điều gì trong lòng những người từng gặp gỡ*.

Khép lại cuốn sách, tôi vẫn nghe đâu đó một tiếng hát vọng lại – không hẳn là tiếng hát trên sân khấu, mà là tiếng hát của một kiếp người. Một tiếng hát buồn, đẹp và nhiều dư âm.

Và có lẽ, đó chính là điều đáng quý nhất mà *Kiếp Cầm Ca* để lại: sau mỗi câu chuyện về nghệ thuật là một câu chuyện về con người; sau mỗi tiếng hát là một số phận; và sau mỗi kiếp cầm ca là một nỗi niềm không dễ gọi tên.

                                                TÁC GIẢ " KIẾP CẦM CA " ĐẶNG THIỀU QUANG
''Với Kiếp Cầm Ca, Đặng Thiều Quang đã cống hiến cho văn học Việt Nam đương đại một tác phẩm có dung lượng thẩm mĩ và chiều sâu triết học đáng kinh ngạc. Tác phẩm không chỉ phản ánh chân thực những bi kịch của con người trong giai đoạn sau Đổi mới—khi phải đối diện với sức ép của thị trường và sự tha hóa nhân cách—mà còn mở ra một lối thoát mang tính mĩ học. Qua hình tượng người thổi sáo mù và hành trình mở ra "Con mắt thứ ba", Đặng Thiều Quang khẳng định một tin tưởng mãnh liệt: Dù thế giới có rơi vào bóng tối của sự tha hóa và u buồn, thì Tình yêu, Nghệ thuật chân chính và Ý chí tự do của con người vẫn luôn là ngọn hải đăng duy nhất đủ sức cứu chuộc và chữa lành mọi vết thương" ( Phan An )

Ý kiến bạn đọc

Bình luận 0

Chưa có bình luận nào.

Hãy là người đầu tiên chia sẻ ý kiến về bài viết.

Đã sao chép liên kết